Về cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”:
DANH KHÔNG CHÍNH, NÓI KHÔNG THUẬN, LÀM
BẤT MINH
Như dư luận đã biết, hôm 4/7 tại TP HCM, một
nhóm cá nhân đã tuyên bố thành lập và ra mắt cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập
Việt Nam” – xem như một “tổ chức dân sự mới” – nhằm thực hiện cái mà nhóm cá
nhân này cho là “quyền tự do biểu đạt và tự do báo chí”. Có rất nhiều câu hỏi
đặt ra về cái tổ chức này mà cho đến tận hôm nay, chính nhóm cá nhân đứng ra
tuyên bố thành lập cũng chưa giải đáp cho được “xuôi chèo mát mái”…
Bài 1 – DANH KHÔNG CHÍNH ĐÁNG
Dù
cho là cá nhân, tổ chức, cơ quan nào đi nữa, thì tên gọi là vấn đề quan trọng
đầu tiên cần xét đến. Tên gọi ngay
thẳng, chính đáng thì tự bản thân tên gọi ấy đã phần nào cho dư luận thấy đó là
một cá nhân, tổ chức, cơ quan ngay chính, không tà vạy, xiên xẹo; ngược lại,
không ai đặt tên con theo những nghĩa đen tối, bất minh, có ý xỏ xiên hay chẳng
cơ quan, tổ chức nào lại đi chọn một danh xưng khiến chẳng ai hiểu được tổ
chức, cơ quan ấy hành xử việc gì, chịu trách nhiệm đến đâu, chọn chỗ đứng nào
trong xã hội. Thế mà, điều tưởng chừng như chẳng ai làm ấy lại được “hành” bởi
những kẻ “tiên phong sáng lập” nên cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”.
Tại sao lại có thể nói như thế?
Hiến pháp nước
ta quy định rõ quyền tự do lập hội, khẳng định quyền ấy là một quyền cơ bản của
con người trong một xã hội văn minh. Người Việt Nam nào cũng có thể tìm đọc
Hiến pháp 2013 để có thể thấy nguyên văn quy định của đạo luật cơ bản này về
quyền lập hội được ghi trong Điều 25, như sau: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin,
hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.
Rõ ràng, điều này có hai ý: Thứ nhất, Nhà nước tỏ rõ ý tôn trọng, đảm bảo các
quyền cơ bản của con người trong đó có quyền tự do hội họp, lập hội; thứ hai,
các quuyền ấy, trong đó có quyền lập hội, phải được pháp luật quy định.
Thiết nghĩ, một
xã hội văn minh, lấy pháp quyền làm trọng, làm mục đích tối thượng thì mọi hành
xử, mọi quyền hành phải noi theo pháp luật mà làm, ngước trông lên pháp quyền
làm đích chuẩn mà hướng tới. Thế cho nên, quyền lập hội được Hiến pháp bảo hộ,
bất kể ai muốn đứng ra lập Hội, Nhà nước không có cấm đoán nhưng đòi hỏi phải
tuân thủ những quy định nhất định của pháp luật.
Chiếu theo những
điều ấy, xét về việc ra đời của “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”, người ta có rất nhiều điều
buộc lòng phải hồ nghi.
Là một Hội, vậy
thử hỏi “Hội” này được ai, cơ quan nào cho phép thành lập? Những thành viên
“sáng lập” nên cái “Hội” này – trong bài này chưa vội kể tên – đều là những
công dân đang sống tại Việt Nam, chịu mọi sự điều chỉnh của luật pháp Việt Nam,
được hưởng những thành quả của sự nghiệp đổi mới và phát triển đất nước. Thế
thì, họ là người hay là sinh vật nào khác mà trơ mặt “ăn cây táo, rào cây
sung”, tự do lập Hội mà bất chấp pháp luật, bất chấp Hiến pháp?
Nếu không tuân thủ đầy đủ những quy định về tổ chức,
hoạt động và quản lý hội mà Nhà nước đã quy định, thì rõ ràng không đủ “mặt
mũi” để người ta xem đó là một tổ chức hội đầy đủ danh nghĩa. Và nếu không đặt
mình đứng trong quy định của luật pháp, thì cái “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”
có “tư cách” chẳng hơn gì một hội đồng hương, hội đồng học, hội đồng niên
v.v…nghĩa là những thứ hội lập ra cho vui vẻ, tự tụ tập nhau vì có chung một
“cái gốc” thường thường nào đó như cùng tuổi, chung trường, cùng quê. Và như
thế, thật không có gì rõ ràng hơn để khẳng định chắc chăn rằng, “Hội Nhà báo
Độc lập Việt Nam” thực chỉ là một thứ bè nhóm kiểu “vui đâu chầu đấy”, tụ tập
làm reo theo kiểu “ếch ngồi đáy giếng” mà thôi.
Hẳn
sẽ có người đọc đến đây mà tự phản biện rằng liệu nói như thế có “quá đáng”
không, thì người viết lại xin thưa thêm đôi ý nữa cho thực rõ vậy. Như đã nói,
vào cái ngày 4/7 vừa qua ấy, các “nhà sáng lập” tụ tập nhau, tự ra tuyên bố
thành lập hội rồi “tung lên mạng”. Nếu các vị ấy rắp tâm lập một cái Hội theo
đúng nghĩa mà các vị ấy tự nhận “là tổ chức xã hội dân sự” ở Việt Nam, thì hà
cớ gì lại né tránh pháp luật Việt Nam vốn đã có quy định rất đầy đủ về quyền
lập hội? Con mình đẻ ra, mình có quyền đặt tên nhưng tên gọi của con mình dứt
khoát phải được đăng khai sinh thì mới chính thức được ghi nhận là “công dân”,
còn dám đẻ, dám đặt tên mà không dám đăng ký khai sinh, không dám vỗ ngực xưng
là cha mẹ chính thức của đứa con ấy thì rõ ràng chỉ có thể chính anh ta đã có
mối tình bất chính, có con ngoài giá thú mà thôi. Chiếu vào tình cảnh của “Hội
Nhà báo Độc lập Việt Nam”, xin hỏi công luận một câu, đó chẳng phải là một thứ
“con hoang” ư? Những kẻ “đẻ” ra cái “Hội” ấy đã không dám đăng ký công khai cho
“con mình”, cũng không dám đàng hoàng vỗ ngực “xưng cha kêu mẹ” thì “Hội Nhà
báo Độc lập Việt Nam” tìm đâu ra sự chính danh? Nó làm sao có thể được công
nhận “đủ tư cách công dân” trước luật pháp?
Là
một thứ “con hoang”, một sản phẩm của những kẻ hoang tưởng nhưng nghênh ngạo,
đạp lên cả pháp luật của chính quốc gia mà họ đang là công dân, rõ ràng “Hội
Nhà báo Độc lập Việt Nam”
đã và sẽ không đủ tư cách để được xem như một tổ chức đàng hoàng, có tư cách.
Danh xưng không chính đáng thì chẳng được ai nhìn nhận chứ đừng nói đến xưng
tụng. Chỉ là thứ “con hoang” thì càng không thể có chỗ đứng, có tư cách mà nói
“chuyện trong nhà” dù ở bất cứ đâu.
Tên
gọi nghe thì “kêu như chuông” song thực tế đáng buồn là chỉ mới phân tích qua
tên gọi của “đứa con hoang” này, đã chẳng cách nào tìm thấy cho được dù một
chút ít sự đàng hoàng, tư cách của cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”.
Danh xưng đã chẳng chính đáng, khốn nạn hơn, những lời nói, việc làm của cái
thứ “con hoang” này lại càng chẳng khiến ai tôn trọng, nể nang…/.